Discussion about this post

User's avatar
Trần Minh Dương's avatar

KNEXUS • CIO Vietnam Community

Phản hồi bài viết: Lập kế hoạch tài chính với AI Planning Analytics

March 2026

Vấn đề không nằm ở cuối chuỗi

Từ Spreadsheet Bottleneck đến Action-Based Costing và AI Planning

Bài viết về IBM Planning Analytics chẩn đúng triệu chứng. Nhưng để chữa đúng bệnh, chúng ta cần hiểu spreadsheet không phải là nguồn gốc vấn đề — nó chỉ là nơi vấn đề hiện ra rõ nhất.

Khi CFO hỏi “Có cách nào giảm chi phí IT năm nay không?”, câu hỏi đó không bắt nguồn từ Excel. Nó bắt nguồn từ việc ban lãnh đạo đang nhìn vào số liệu mà không thấy được cơ chế tạo ra chúng. Đó mới là vấn đề thực sự.

Spreadsheet là điểm cuối chuỗi, không phải điểm gãy

Toàn bộ hoạt động sinh lợi nhuận của doanh nghiệp — hợp đồng bán hàng, nhập kho, chiến dịch marketing, quyết định đầu tư CNTT — đều có một điểm bắt đầu: một hành động có tên. Mình gọi tất cả là dự án — dù quy mô lớn hay nhỏ, chiến lược hay vận hành.

Spreadsheet là nơi toàn bộ chuỗi đó được “quy về tiền” và ghi nhận trên từng dòng. Mọi cấp, không chỉ CFO hay CEO, đều đang nhìn vào cùng một điểm cuối đó. Và vào thời điểm rất quan trọng — kế hoạch ngân sách, báo cáo tài chính, quyết định đầu tư — bộ phận tài chính phải tổng hợp dữ liệu từ nhiều nguồn khác nhau bằng tay.

Spreadsheet bottleneck xảy ra vì sợi chỉ không liên tục từ đầu đến cuối chuỗi. Bộ phận tài chính phải dùng spreadsheet để khâu lại chỗ đứt đó bằng tay. Đó là nguồn gốc của 40 giờ làm việc mỗi tuần mà Rinnai tiết kiệm được — không phải nhờ AI, mà nhờ kết nối lại chuỗi dữ liệu vốn đã bị đứt gãy từ thiết kế ban đầu.

Project Code — sợi chỉ xuyên suốt các ERP đã biết từ lâu

Các hệ thống ERP đã nhận ra vấn đề này từ lâu và đặt ra một khái niệm mang tính kiến trúc:

Project Code (SAP) • Project ID / Project Number (các ERP khác)

Dù tên gọi khác nhau, bản chất giống nhau: đây là định danh duy nhất gắn vào một chuỗi hoạt động từ đầu đến cuối. Từ project initiation — phê duyệt ngân sách, phân bổ nguồn lực — đến từng giao dịch phát sinh, cho đến dòng trên bảng báo cáo tài chính. Project Code là sợi chỉ xuyên suốt đó.

Khi Project Code không được dùng nhất quán — hoặc chỉ dùng trong ERP mà không kết nối với planning và budgeting — dữ liệu hoạt động và dữ liệu tài chính tồn tại song song nhưng không nói chuyện được với nhau. Finance phải làm cầu nối bằng spreadsheet. Đó là bản chất của cái mà IBM PA gọi là “bottleneck”.

Hướng tiếp cận: Action-Based Costing → Systematic Planning

Thay vì bắt đầu từ việc chọn nền tảng AI Planning và hỏi “dữ liệu nào cần đưa vào?”, tổ chức nên bắt đầu từ câu hỏi nền tảng hơn:

“Mỗi hành động tạo ra giá trị trong doanh nghiệp có đang được gắn một định danh nhất quán xuyên suốt từ ERP đến báo cáo tài chính không?”

Action-Based Costing là hướng tiếp cận bắt đầu từ đơn vị hành động (dự án, hợp đồng, lô hàng, chiến dịch) như Project Code, và gắn toàn bộ của chuỗi chi phí — nguồn lực, thời gian, tài sản — vào đó. Kết quả là tổ chức có khả năng nhìn thấy:

• Hành động nào sinh lợi nhuận, hành động nào đang đốt ngân sách

• Chi phí thực sự của mỗi dự án, từ initiation đến close

• Khi nào cần điều chỉnh kế hoạch, dựa trên dữ liệu thực để dự báo

Khi chuỗi này được gán tên đúng — dù có AI hay không — systematic planning trở thành tự nhiên. Và AI lúc đó mới có giá trị thực sự.

AI Planning chỉ có giá trị khi chuỗi này còn nguyên vẹn

IBM PA, SAP Analytics Cloud, hay bất kỳ nền tảng AI Planning nào — đều học từ dữ liệu lịch sử. Nhưng nếu dữ liệu lịch sử đó chỉ là số cuối chuỗi trên spreadsheet, không mang theo ngữ cảnh hành động ban đầu, thì AI chỉ đang học cách dự báo triệu chứng, không học được cơ chế sinh lợi nhuận.

Project Code là đơn vị ngữ cảnh tối thiểu để AI có thể đọc được chuỗi nhân quả đầy đủ: hành động nào → nguồn lực nào → chi phí nào → doanh thu nào → lợi nhuận nào.

Lịch sử xác nhận điều này

IBM Planning Analytics không phải sản phẩm AI mới. Nó là quỹ đạo 40 năm: TM1 (1983) ghi nhận cấu trúc giao dịch → Cognos (2008) capture workflow báo cáo → Planning Analytics (2016) capture narrative kế hoạch → AI Assistant (2024) mô hình hóa cách con người tư duy về dữ liệu.

Mỗi bước là hệ thống tiến sâu hơn vào lớp ngữ cảnh của con ngượi. Điều này xảy ra không phải vì vendor muốn — mà vì tổ chức không giải quyết được vấn đề nền tảng: chuỗi dữ liệu từ hành động đến tiền bị đứt ở nhiều điểm. Mỗi lần công nghệ mới xuất hiện, tổ chức tìm cách khâu lại chỗ đứt đó bằng một công cụ mới hơn.

Đây là lý do tại sao hành trình AI Planning không bắt đầu từ việc chọn vendor. Nó bắt đầu từ việc kiểm tra xem Project Code của doanh nghiệp có đang làm đúng việc của nó không.

Kết luận

Excel sẽ không biến mất. Nhưng thay vì hỏi “lam thế nào để bớt phụ thuộc vào Excel?”, câu hỏi đúng là:

“Liệu mỗi hành động sinh giá trị trong doanh nghiệp có đang được định danh nhất quán xuyên suốt từ khởi tạo đến báo cáo không? Nếu chưa — đó là việc cần làm trước, trước cả khi chọn nền tảng AI.”

Khi câu trả lửi là có — dù dùng AI hay không — tổ chức đã có nền tảng để lập kế hoạch tài chính thực sự dựa trên hoạt động, không phải dựa trên ước tính tổng hợp từ spreadsheet. AI lúc đó không còn là một lớp phủ lên dữ liệu cũ. Nó trở thành công cụ đọc chuỗi nhân quả đầy đủ — từ quyết định đầu tiên đến dòng tiền cuối cùng.

Bài viết của cộng đồng KNEXUS • CIO Vietnam

Nguyễn Đức Hiến's avatar

cám bài viết của tác giả,

Cho mình hỏi ngoài công cụ của IBM thì hiện tại mình có nền tảng nào khác không, đặc biệt các nền tảng mã nguồn mở miễn phí hay ghép nối nhiều công cụ với nhau với giải pháp Multi AI-Agent không ạ ?

2 more comments...

No posts

Ready for more?